fbpx

Mọi người có thấy chúng ta càng lớn ước mơ càng nhỏ đi? Giữa cuộc đời và guồng xoay của công việc, ước mơ trở thành thứ xa xỉ phẩm, chỉ còn là ký ức của thời thơ ấu, dần dần bị vùi lấp bởi màu xám của hiện thực. “Tôi đã làm gì với cuộc đời mình?” là một trong những ghi chép đặc biệt mà Nhịp cầu Tây Úc muốn gửi đến quý phụ huynh cùng đọc và suy ngẫm.

Cuộc sống tôi lập trình như môt cái máy, sáng 7h30 vào làm, 5h tan ca. Chiều nay như bao buổi chiều khác mà tôi không nhớ và cũng chẳng thèm nhớ đến, tôi đeo phone, mở bài hát “Tôi có một nỗi buồn thật đẹp” để tự an ủi mình trên con đường quen thuộc từ công ty về nhà. Từng ca từ thấm vào thớ thịt, đưa tôi trở về miền ký ức.

…Tôi chen theo đám đông ngoài kia

Chiều giờ này tan ca, dòng người xô ra

Tôi đi vòng vèo vài nơi, mua một vài món đồ

Ngày dần tàn và mình lãng đãng quên…

Tôi chưa bao giờ dám dừng dù là một phút để ngoảnh đầu nhìn lại cuộc đời mình. Đó là một sự thật, bởi còn gì tệ và đau đớn hơn khi phải tự thú với bản thân rằng: mình chẳng khác gì cây lục bình trôi vô định giữa dòng sông.

toi-da-lam-gi-voi-cuoc-doi-minh-1

Ước mơ nhỏ dần theo thời gian

Tôi làm ở một cơ quan nhà nước, hàng ngày chất đống những chồng báo cáo, ghi chú. Công việc lặp đi lặp lại, những buổi tiếp khách dông dài khiến tôi chán ngấy. Đã nhiều lần tôi muốn bỏ việc, chuyển sang viết sách nhưng ai cũng bảo tôi điên. Bố mẹ và bạn bè cười chê rằng: “Cái chỗ êm ấm ấy biết bao nhiêu người mong vào mà không được, vậy mà mày lại muốn bỏ đi”, “Chữ có đẻ ra tiền không?Thất nghiệp rồi mày lấy gì nuôi vợ con?”,... Thế là suốt bao năm tháng qua, tôi để mặc mình sống trong buồn chán, cố bám giữ một vị trí mà nếu tôi buông ra sẽ có hàng tá người lao vào giành lấy. Đến giờ này tôi cũng chẳng rõ mình đang làm việc hay an phận giữ chỗ? Tôi đuối hèn sợ thất bại hay đã mất phương hướng từ lâu?

Tôi 10 năm về trước cũng như các bạn trẻ bây giờ, lao đầu vào học tập chỉ vì mục đích điểm số. Tôi có ước mơ nhưng lại không đủ dũng khí để theo đuổi nó. Ngày còn bé, tôi thích nghe bà kể chuyện, đọc thơ. Từng câu chuyện của bà như những “bữa ăn tinh thần” nuôi ước mơ trở thành một nhà văn của tôi. Mọi người cho đó là một ước mơ hão huyền không hợp với thời đại và nếu dấn thân theo nghề tôi sẽ lông bông, không ổn định.

Tôi đứng giữa đám đông, thấy mình giống mọi người ở điểm muốn an phận. Tôi viện cớ cho bản thân rằng mình không có quyền quyết định, mình phải nghe theo lời cha mẹ. Và cuối cùng tôi trở thành đứa con ngoan bất đắc dĩ, biết rõ mình thích gì nhưng không đủ tự tin để theo đuổi đam mê. Ngay từ lúc bắt đầu tôi đã không kiếm tìm tương lai, tôi chỉ tìm một người để “đổ thừa” nếu như sau này có lỡ thất bại.

IMG_0516

Nếu trẻ thích vẽ hãy khuyến khích trẻ trở thành một họa sĩ

Tôi về đến nhà, nhìn thấy vợ tất tả đưa con trai học lớp 2 đến lớp học thêm. Ngày qua ngày cu Tũn cũng bận rộn với lịch học dày đặc trên trường, vậy mà tối về lại đi học thêm ở các trung tâm, có hôm còn có cả gia sư đến kèm riêng cho con nữa, đêm về thay vì được nghỉ ngơi nhưng cháu lại dùi mài “kinh sử” đến tận khuya. Nghĩ lại tôi thấy cu cậu có khác gì tôi lúc trước, phải chạy theo điểm số chứ không phải chạy theo mục tiêu cuộc đời. Tiếc là chúng có biết mục tiêu là gì đâu, vợ chồng tôi chưa bao giờ đề cập hay hướng dẫn cho cháu. Tại Nhật Bản, người ta xem dạy cho trẻ con biết ước mơ quan trọng hơn rất nhiều việc truyền thụ kiến thức. Trí tưởng tượng quan trọng hơn cả thông minh và sự hiểu biết. Trí tưởng tượng sinh động, không biên giới sẽ khiến trẻ em tò mò ưa khám phá và có những ước mơ đến không tưởng. Mà theo Albert Eistein: “Kiến thức đưa ta đi từ A tới Z, còn trí tưởng tượng đưa ta đi khắp nơi”.

Bắt trẻ học nhiều, học suốt ngày như hiện nay chính là chúng ta đang giết chết nhiều thứ quý giá trong đứa trẻ. Đó là những “cái chết” đáng buồn và vô tư nhất trong giáo dục. Hãy nhìn những đứa trẻ, đừng để chúng bước vào vết xe đổ của người lớn chúng ta!

Sài Gòn, ngày 7 tháng 5 năm 2015

Thiện Nhân ghi

Để những lời yêu thương nói ra dễ dàng hơn hãy chia sẻ cảm xúc của bạn với Nhịp cầu nối Trường Tiểu học và Trung học Tây Úc. Mọi chia sẻ xin gửi về địa chỉ 157, Lý Chính Thắng, P.7, Q.3, TP. Hồ Chí Minh hoặc qua địa chỉ Email: truongtayuc@waps.edu.vn.

Có thể nói mục tiêu chính là đầu tàu dẫn đến mọi thành công, không có mục tiêu chính là không có gì cả. Nhằm giúp phụ huynh khơi gợi đúng niềm đam mê, năng lực của con trẻ, có hướng đi đúng đắn trong tương lai, vào ngày 17/5 Trường Tiểu học và Trung học Tây Úc sẽ tổ chức Hội thảo “Cùng con định hướng mục tiêu cuộc đời” với sự tham gia của diễn giả TS. Lê Thị Linh Trang. Với những câu chuyện thiết thực, những chia sẻ khoa học sẽ giúp phụ huynh biết cách đồng hành cùng trẻ xác định các mục tiêu ngắn hạn, dài hạn và có chiến lược phát triển bản thân trong tương lai.

Thông tin hội thảo:

Chủ đề: “Cùng con định hướng mục tiêu cuộc đời”

Diễn giả: TS. Lê Thị Linh Trang

Thời gian: 9h – 11h, sáng chủ nhật 17/5/2015

Địa điểm: Hội trường toà nhà Indochina, 157 Lý Chính Thắng, P.7, Q.3, TP. Hồ Chí Minh

Hội thảo mở cửa miễn phí, quý phụ huynh có thể đăng ký tham gia theo mẫu bên dưới hoặc liên hệ qua đường dây nóng: 0963.999.701 – 0963.999.702 – 08.6290.5076. 100 phụ huynh đăng ký đầu tiên sẽ nhận được một vé MIỄN PHÍ tham gia khu vui chơi trẻ em Kizworld trị giá 220.000đ.

[pb_iframe component_description=”Đăng ký Hội thảo “Cùng con định hướng mục tiêu cuộc đời”” src=”https://docs.google.com/forms/d/1Al_z5ukzdO8uNdK86Ntil46CpUK2TfDBXc9lNFbcRLE/viewform?embedded=true” width=”650″ height=”500″][/pb_iframe]