fbpx

Mỗi ngày bạn dành bao nhiêu thời gian cho gia đình mình? Tôi đọc được câu hỏi này vào buổi sáng ở cơ quan khi đang đọc một quyển sách. Tôi cũng như bao người phụ nữ Việt khác, có một mái ấm, một vợ một chồng, hai con và công việc ổn định. Tôi nhẩm tính, mỗi ngày tôi dành chưa đến một giờ cho con cái, cho những người mình yêu thương, hóa ra tôi “đánh cắp thời gian” của gia đình nhiều hơn tôi tưởng. Nguyên nhân bởi vì tôi không sắp xếp công việc hợp lý, vô tình “cướp mất thời gian của con, của anh”, những thiên thần mà tôi yêu quý.

Công việc là ưu tiên số một

Trong mắt nhiều người tôi là mẫu phụ nữ hiện đại, thành đạt ở vị trí Phó Giám đốc một công ty liên doanh, có nhà cửa, xe cộ, con cái học trường quốc tế và người ta thường bảo tôi “Chắc chị hạnh phúc lắm nhỉ?”. Rất ít người biết để có được ngày hôm nay, tôi đã phải đánh đổi nhiều thứ quý giá đến mức nào, rất ít người hiểu phía sau cái “tạm gọi là thành công ấy” có vô ngần những hình ảnh khác của con người tôi mà chưa một lần dám kể cho ai nghe.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không mấy hạnh phúc, tuổi thơ của tôi là những trận đòn roi, lời nói chua chát của bố. Tôi cố gắng học để tự thay đổi cuộc đời mình, cũng may trời ban cho tôi tính cách mạnh mẽ, nhanh nhẹn. Ra trường đi làm vài năm, tôi gặp anh như định mệnh và tiến đến hôn nhân. Một khoảng thời gian sau tôi có cùng lúc một bé trai và bé gái, gia đình hạnh phúc ngập tràn nhưng chi phí sinh hoạt hằng ngày cho hai con rất lớn, buộc tôi phải làm việc nhiều hơn nữa để phụ giúp anh kiếm tiền.

Phần lớn thời gian các phụ huynh dành cho công việc và quên mất con cái cũng rất cần sự yêu thương của bạn

Người ta nói phụ nữ ngoài 30 rất cao ngạo, thích kiếm tiền và thích mình là đỉnh cao của công việc, tôi cũng không ngoại lệ. Tôi lao đầu vào làm việc một cách say sưa và mỗi mục tiêu đạt được tôi luôn muốn mình phải tốt hơn nữa, tốt hơn tất cả những người còn lại đó là tham vọng các bạn ạ. Hạnh phúc của tôi chỉ trọn vẹn 7 năm sau đó là những chuỗi ngày đấu tranh giữa gia đình và công việc.

Rồi một ngày, anh nói không muốn tôi đi làm công việc này nữa, bởi anh không chịu khoảng thời gian 8 giờ sáng đến 8 giờ tối mới về nhà mà còn để mặc con, rồi một mình ôm máy tính làm tiếp. Lúc ban đầu, anh cũng chia sẻ, khuyên tôi nên dành nhiều thời gian cho con cái nhưng tôi không cam tâm và anh cũng không còn nói nữa.

Con cái tôi gửi hẳn vô trường quốc tế bán trú, tôi khá yên tâm bởi cơ sở vật chất tân tiến, con được học song ngữ, được khám phá các chương trình dã ngoại thường xuyên. Còn ở nhà có người giúp việc lo, mọi việc về cơm nước của con tôi hay trao đổi qua điện thoại. Tôi đáp ứng những gì tốt nhất cho con của mình thế nhưng tôi đâu biết rằng cái con cần là tình thương, là thời gian để chăm sóc chúng. Rồi rạn nứt dần hình thành, anh không về nhà thường xuyên nữa, con cái cũng ít trò chuyện với tôi, mỗi giờ một ngày chúng tôi gặp nhau trước khi ngủ cũng chỉ để nhìn thấy mặt nhau.

Tôi luôn ước một ngày có nhiều hơn 24 tiếng

Cái sai của tôi ngày càng tiếp tục trầm trọng hơn. Khi tôi bước vào giai đoạn vàng của công việc, của sự thăng tiến. Những chuyến công tác xa nhà diễn ra thường xuyên hơn, tôi bay khắp nơi trên thế giới, học biết bao điều mới mẽ, nhìn thấy hằng hà mỹ cảnh nhưng ở đâu đó con và chồng tôi đang lặng lẽ ăn tối cùng nhau. Điện thoại là vật bất li thân của tôi, check mail, cuộc gọi dài dặt liên tục của đối tác, những cuộc cãi vã giữa tôi và nhân viên, các bạn có biết không vô tình các con tôi đã chứng kiến hết tất cả. Chúng lặng lẽ rời khỏi bàn ăn với vẻ mặt buồn bã nhìn vào mắt tôi, chúng kiệm lời và bớt đùa giỡn, tôi còn ngây ngô bảo rằng “Các con ngày xưa của mẹ đâu rồi, những đứa trẻ tinh nghịch thích cười nhiều đâu”? Mà lẽ ra tôi nên tự hỏi mình “Tôi của ngày xưa giờ ở đâu? Lẽ nào người mẹ biết yêu thương đã mất trong tôi?”.

Nếu bạn xếp gia đình của mình thấp hơn những mục tiêu khác nghĩa là bạn đang rời xa cội nguồn yêu thương. Nếu bạn vẫn còn ước một ngày có hơn 24 giờ nghĩa là đang quản trị thời gian của mình không hiệu quả. Nhằm giúp các bậc phụ huynh cân bằng giữa công việc và gia đình, vào ngày 5/4 sắp tới Trường Tiểu học và Trung học Tây Úc sẽ tổ chức hội thảo “Một giờ một ngày” với sự tham gia của Thạc sĩ Trần Đình Dũng. Đến với hội thảo, quý phụ huynh sẽ được chia sẻ phương pháp tận dụng tối ưu 60 phút mỗi ngày làm bạn với con, không bị vướng bận bởi áp lực công việc, từ đó tạo nền tảng xây dựng và vun đắp hạnh phúc gia đình, rút ngắn khoảng cách giữa cha mẹ và con cái.

Thông tin hội thảo:

Chủ đề: “Một Giờ Một Ngày”

Diễn giả: Th.S Trần Đình Dũng

Thời gian: 9h – 11h, sáng chủ nhật 5/4/2015

Địa điểm: Hội trường toà nhà Indochina, 157 Lý Chính Thắng, P7, Q3, TP. Hồ Chí Minh

Ngay bây giờ, bạn có thể đăng ký tham gia miễn phí hội thảo: “Một Giờ Một Ngày” qua đường dây nóng: 0963.999.701 – 0963.999.702 – 08.6290.5076. 50 phụ huynh đăng ký đầu tiên sẽ nhận được một vé MIỄN PHÍ tham gia khu vui chơi trẻ em Kizworld trị giá 220.000đ.

Dù bạn là ai, đang làm công việc gì nhưng hãy dành thời gian cho con mình. Chỉ cần “Mỗi giờ một ngày” tin rằng yêu thương sẽ đong đầy và tràn ngập gia đình nhỏ của bạn!

Minh Thư